free hosting   image hosting   hosting reseller   online album   e-shop   famous people 
Free Website Templates
Free Installer

                 

Ra đi.

Trong đời, chắc chắn ai cũng có ít nhất một lần ra đi, một lần rời bỏ một nơi này để đến một chỗ kia. Ra đi cũng có nghĩa là rời bỏ. Nói đến sự ra đi không thể không đề cập đến lộ tŕnh, hành trang, hay đích đến. Khi nghĩ đến hành tŕnh của ḿnh, người lữ hành cũng thường nghĩ đến hay mong có bạn đường. Và trên hành tŕnh của ḿnh, ngoài những lúc nắng ấm, khách bộ hành cũng có lúc phải đương đầu với gió mưa, có lúc đường đi bằng phẳng, thênh thang nhưng cũng không thiếu những lúc phải vất vả, băng đèo, lội suối...

Phải chăng v́ bao h́nh ảnh phong phú của nó mà người ta thường ví cuộc sống như là một chuyến đi? Vâng, cuộc sống là một cuộc hành tŕnh, đời người là một chuyến đi. Mỗi một người, mỗi một dân tộc, mỗi một quốc gia có một lối đi riêng, có một con đường riêng cho ḿnh, không có con đuờng nào giống con đường nào. Ngay cả trên cuộc hành tŕnh riêng của ḿnh, ở vào một thời điểm khác nhau hay một bối cảnh khác nhau mỗi người lại được hay phải trải qua những đoạn đường vui buồn khác nhau. Rồi đích đến của đoạn này lại là điểm xuất phát của đoạn kia … và cuộc hành tŕnh cứ tiếp tục.

Xuân sẽ không bao giờ đến nếu như những ngày đông không qua đi. Những ḍng suối, con sông hay biển cả sẽ trở nên cô quạnh, buồn thiu và chết dần khi chúng ngừng chảy. Và chắc chắn sẽ không bao giờ có đích đến nếu không có điểm xuất phát. Sẽ không có ngày vui trở về nếu không có giờ ngậm ngùi chia tay. Phải chăng cuộc sống nói chung và cuộc sống của mỗi người nói riêng cũng không nằm ngoài quy luật tự nhiên này? Nhưng đi đâu? Đi như thế nào? Ra đi để làm ǵ? Và hành trang cần mang theo là ǵ?

H́nh ảnh của chuyến đi, của cuộc hành tŕnh cùng với bao sự phong phú, nét đa dạng của chúng cũng không xa lạ ǵ trong Thánh Kinh. Quả thực, chúng được dùng rất nhiều trong Thánh Kinh và đă trở thành một trong những chủ đề lớn của Kinh Thánh. Để diễn tả những hoàn cảnh khác nhau, những thời điểm khác nhau và để chuyển tải những ư nghĩa hay sứ điệp khác nhau, các thánh sử đă sử dụng sự muôn màu muôn vẻ này.

Tổ phụ Áb-ra-ham đă tin tưởng ra đi khi được mời gọi rời bỏ quê cha đất tổ để đến miền đất hứa. Môi-sen và dân Ít-ra-en đă phải ra đi trong vội vả, lo sợ. Họ rất ngạc nhiên trước những kỳ công của Thiên Chúa nhưng họ cũng sớm quên và kêu ca Ngài khi phải chịu bao khát đói trong sa mạc. Đức Ma-ri-a vui vẻ lên đường thăm bà Ê-li-sa-bét để chia sẻ niềm vui của ḿnh với người chị họ. Rời Giê-ru-sa-lem để tới Em-mau, hai môn đệ hết sức buồn phiền và thất vọng nhưng rồi cũng trên con đuờng ấy họ đă gặp và nhận ra Chúa Phục sinh và hân hoan quay trở lại Giê-ru-sa-lem loan báo tin vui này cho các môn đệ khác …

Giáo hội cũng thường ví ḿnh như là một người lữ hành, một người lữ hành trên đường trần thế, một người đang đi về Nhà Cha, về Quê trời mai sau. Trên đường lữ hành này, Giáo hội nói chung và mỗi một người Ki tô hữu nói riêng luôn được mời gọi ‘ra đi’. Ra đi để làm chứng, để loan báo Tin mừng cho muôn dân…

Là người, ai cũng được mời gọi ra đi. Ra đi để học hỏi, để khám phá, để gặp gỡ … Là người Ki tô hữu chúng ta lại càng được mời gọi ra đi. Ra đi để sống và loan báo Tin Mừng. Ra đi để chia sẻ, để đem niềm vui, tiếng cười cho mọi người, đặc biệt là những ai bị bỏ rơi, nghèo đói. Ra đi để góp phần vào công việc kiến tạo và xây dựng một xă hội, một thế giới ấm no, an vui, hạnh phúc, công b́nh, bác ái và huynh đệ…hơn.

Lộc Xuân